tintrongtop.com - Nỗi buồn không thể biết

340 Lượt xem

Có những hôm không muốn làm gì, không thích nghe thấy ồn ào nơi phố phường, chỗ mà không tìm thấy 1 tí an nhiên nào, nơi thị thành đông người khiến bản thân lại càng cô đơn. Chỉ muốn giấu mình ở trong căn phòng vắng nơi chỉ có một mình đối mặt cùng với chính bản thân. Tuyệt vọng cứ thế ập tới. Giọt lệ chan chứa ở trên hai gò má. Thấy rằng chênh vênh đối với việc thông thường của đời sống.

Bỗng nhận thấy bản thân mỏng manh rồi vô định trong đêm khuya. Vẫn bao ý tưởng để đó & bao thương yêu không thể dãi bày, không biết bản thân thế nào, cần gì. Vì nghĩ cho cùng thành đạt hay thua thiệt thì cũng vẫn sẽ là nguyên nhân để đi tiếp. Ko quá bé & không quá nhiều tuổi khi mà nhìn lại nhận ra bản thân thật là kém cỏi ko dâng hiến được thứ gì tới cho cuộc sống. Cứ thế là biết bao lo lắng của đứa chuẩn bị trưởng thành cứ ập đến không biết bao giờ thì hết.
Sâu trong ý nghĩ tự dưng hiện lên trăn trở là chẳng hạn có ai hiểu được tôi đang buồn bã thì họ có đưa cánh tay chở che mình vào hơi ấm? Tuy nhiên tôi hiểu rằng là ko người nào phải chịu trách nhiệm tới tâm trạng của mình cho nên tiếp tục mạnh mẽ một mình chống chọi nỗi niềm đấy. Ta lại mỗi mình chỉ một mình đơn độc.

Noi niem khong the thau


Theo thói quen nếu tâm trạng thế tôi sẽ ngả người trên chiếc thảm thân thuộc và an yên lịm dần trong đêm tối. Nỗi buồn cũng dần được quên đi. Tuy vậy hôm nay lúc chưa kịp bước chân vào giấc mơ thì trạng thái buồn ngủ bị nc mắt rửa trôi tự khi nào.
Ẩn sâu trong ấy là các khúc mắc ko thể nào cho ai biết, cứ vậy chất chứa vào trong trái tim mà đau đớn. Trắng đêm là do nghĩ ngợi cho chuyện of ta. Rồi nó biến thành tất xấu, thói xấu ấy tự khiến cho bản thân đau đớn tự trách móc mình.
Câu chuyện đã cũ tuy vậy hình bóng người xưa chẳng khi nào phai nhạt. Chuyện cũ này là 1 thứ lý trí không nên kể tới thế nhưng trái tim lại luôn trở về. Nhưng hiện tại thì ko thể cứu vớt ngày xưa, ta ko thể xuất hiện trong bầu trời của người cũ nữa rồi. Do duyên kiếp giữa trần gian muốn lý giải đấy là chuyện chẳng thể.
Thời gian ấy quá chơi vơi & có lẽ tất cả chống lại tôi. Các khó khăn chồng chất đôi vai yếu đuối đấy chính là công việc, chính là tâm tư. Buồn, mệt mỏi...

 

Viết về quãng thời giai buồn đến thế


Nhiều khi cuộc đời cũng phải có những lúc đó để nhằm quên đi toàn bộ và đối mặt cùng chính mình. Đời người ví như giai điệu có lúc đục quãng bổng trong năm tháng như thế ta coi đấy là 1 bản nhạc ko có lời.